1. 	AZVIET.BIZ MUA BÁN - RAO VẶT HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ » ĐĂNG KÝ NGAY AZVIET.BIZ
    Dismiss Notice
  2. 	AZVIET.BIZ Hiện tại BQT đã mở chức năng úp ảnh lên diễn đàn » CLICK NGAY AZVIET.BIZ
    Dismiss Notice

Cái chum máu

Thảo luận trong 'Chuyện ma' bắt đầu bởi lequan, 22 /10/ 2015.

Lượt xem: 723

  1. lequan

    lequan Mới đăng ký

    Tôi tin chắc căn nhà cuối phố có nhiều điều lạ lùng. Mặc dù nhà Tôi mới chuyển đến khu phố này không lâu nhưng không khó để nhận ra điều đó. Nhà cửa ở khu vực ngoại thành này rất rộng, mỗi nhà cách nhau một khoảng sân vườn. Căn nhà đó khá bề thế, như một ngôi biệt thự nhỏ nhưng cảm giác rất lạnh lẽo và hoang vắng.
    Trong khi những căn nhà khác đều sáng đèn, với vô vàn dấu hiệu của sự sống thì căn nhà này im ắng hoàn toàn. Chưa bao giờ tôi nghe thấy tiếng nhạc, tiếng trẻ con nô đùa, hay tiếng xe máy ô tô, nhất là khi vào ban đêm. Nếu không phải thi thoảng có ánh sáng phát ra thì tôi đã nghĩ rằng đó là một nhà hoang. Và biết đâu đấy trong đó có những hồn ma đang đi lại giữa vài bộ xương mục nát như trong mấy phim kinh dị.
    Mỗi 9 rưỡi tối, tôi vẫn hay đi học thêm về ngang qua ngôi nhà này, thỉnh thoáng có tiếng cười rợn người vang lên, ánh đèn trong nhà chợt vụt tắt rồi nháy nháy chớp sáng. Theo như tôi nghĩ thì ngôi nhà này là của một gã đàn ông lập dị, sống một mình không vợ con. Chỉ có điều tôi không hiểu làm thế nào mà người ta có thể sống một mình trong căn nhà lớn với sân vườn rộng như thế. Thực ra tôi không có chút sợ hãi nào về ngôi nhà này, chỉ là tò mò thôi. Tôi mới 15 tuổi nhưng đã có 2 năm học võ karate, tôi luôn cảm thấy tự tin về bản thân mình.
    Tối nay tôi lại đi qua ngôi nhà ấy, lúc này đã gần 10 giờ tối. Đường phố vắng vẻ và ánh đèn vàng vọt trên cao chỉ vừa đủ soi rõ lối đi.
    Hôm nay tôi tập chạy rồi đi học thêm luôn, nên giờ về muộn hơn là lúc đi xe đạp. Ở khu này các nhà đóng cửa khá sớm. Tôi như thường lệ lại liếc nhìn vào trong ngôi nhà cuối phố qua những chấn song của cái cổng sắt sơn đen. Thực ra tôi luôn liếc qua đó như một bản năng, nhất là khi tôi lần đầu trông thấy vật đó.
    Một cái chum!
    Đúng thế, ngay trên bậc thềm đá, đặt bên trái cánh cửa gỗ đỏ không xa là một cái chum rất lớn. Thường những cái chum này người ta dùng để đựng nước nhưng hay để trong sân vườn chứ không ai để trước của cả. Mà cái chum cạnh cửa này không nhỏ, chắc phải chưa được hơn 50 lít nước nên chẳng phải đồ trang trí gì. Thậm chí để đấy còn làm xấu cả cánh cửa và bậc thềm. Tôi cũng không biết trong chum chứa gì, chỉ có điều nó nằm đó cũng lâu rồi.
    Một điều khá lạ ở cái chum này là nó không hề có độc màu nâu đen bóng như mấy chung sành khác, mà nó vằn vện, loang lổ những mảng màu đỏ ối như máu gà. Buổi tối có thể không nhìn rõ lắm nhưng lúc sáng mà đi qua trông khá ghê người.
    Hôm nay cái chum vẫn ở đó, còn căn nhà thường xuyên tối om thì lạ thay lại có ánh sáng vàng nhạt tỏa ra từ những bóng đèn sân.
    Không hiểu tại sao ánh đèn bỗng nhiên chuyển sang màu tím, ánh sáng chuyển màu nhanh đến nỗi khi tôi ngước nhìn lên thì cả căn nhà đã chìm trong màu tím mờ ảo. Dường như mấy vết loang màu đỏ trên thân chum cũng sáng lên dưới ánh đèn tím. Cảnh vật toát lên một vẻ huyền bí lạ lùng.
    Tôi nhìn trân trân ngây ngốc.
    Tôi khẽ đẩy cánh cửa trong vô thức
    Cánh cổng không hề khóa.
    Tôi bước vào trong sân. Tôi không thể ngăn nổi trí tò mò của mình.
    Và Tôi đang đứng dưới mái hiên nhà, phía trên là hơn chục bóng đèn nhỏ phát sáng màu tím dịu nhẹ.
    Một cơn gió nhẹ lướt vờn qua tai Tôi.
    Ục… Ục….
    Kèm trong tiếng gió là một âm thanh kỳ lạ như thể tiếng nước sôi. Cũng giống như tiếng ai đó trong nước rồi thở hơi ra, như kiểu đang dìm chết ai đó như tôi vẫn thấy trên phim. Bình thường chỉ thế thôi thì sẽ khiến nhiều người hoảng sợ nhưng bạn biết đấy, lá gan tôi khá lớn.
    Tôi liếc quanh nhưng làm gì có ai, chỉ có tiếng ục ục vẫn liên tục phát ra từ cái chum cách tôi chỉ gần hai mét.
    Tôi chầm chậm bước tới cái chum. Trước đây tôi nghĩ mình dũng cảm lắm chả kém ai cả nhưng giờ gai ốc tôi cũng đang nổi lên . Tim tôi đập liên hồi.
    Tôi không tin là ai đó đang ở trong chum. Nếu có người làm sao động tĩnh lại chỉ có vậy?
    Phải chăng người nào đó đang muốn dọa tôi? Để khi tôi đến gần và ÒA, bạn có giật mình không? Tất nhiên tôi chả thể giật mình bởi trò trẻ con như thế.
    Nhưng khi tôi đứng cạnh cái chum thì chả có ai làm thế cả. Vẫn chỉ có duy nhất âm thanh đó.
    Miệng chum không có nắp đậy. Tuy ánh sáng tím chiếu vào nhưng vẫn tối om. Chum to bè, miệng rất rộng chỉ cao ngang thắt lưng tôi. Đặt hai tay lên thành chum, tôi ngó đầu vào trong xem xét. Dù không thấy rõ nhưng tôi cũng cảm nhận được bên trong có đến hai phần ba là nước. Nước như đang sôi ùng ục một cách kỳ lạ. Một vài giọt nước bắn lên chạm vào đầu mũi lành lạnh.
    Đột nhiên trong chum hình như sáng hơn. Tôi nhìn thấy cả bọt khí nổi lên, và lờ mờ là khuôn mặt một người phụ nữ tóc dài. Đâu đó văng vẳng tiếng con gái như hát như kêu la.
    Tóc gáy Tôi dựng đứng cả lên.
    Tôi không biết đó là cái gì và tôi cũng không dám khẳng định NÓ LÀ CÁI THỨ GÌ !
    Một bàn tay lạnh ngắt ở đâu đó đặt lên vai Tôi.
    A…aaaaaaaa…
    Tôi hét lên một tiếng kinh hoàng rồi bỏ chạy ra phía cổng không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Tôi mở cổng rồi cắm đầu cắm cổ chạy một mạch.
    Uỵch…
    Tôi vừa va vào ai đó và ngã sõng xoài. Tôi rú lên:
    – Cứu con với…
    Một bàn tay mập mạp cốc nhẹ lên đầu tôi rồi đỡ tôi dậy và nói:
    – Làm gì mà chạy như ma đuổi thế hả cháu?
    Dưới ánh đèn cao áp tôi nhận ra người tôi va phải là bác Loan cũng ở gần cuối phố. Bác là một người phụ nữ tốt bụng với hai đứa con sinh đôi bụ bẫm, vẫn thường gọi tôi vào chơi với mấy đứa trẻ.
    Tôi bình tĩnh hơn một chút nhưng giọng vẫn hốt hoảng, run rẩy:
    – Bác…có ai đó… trong chum nước…
    Bác Loan sửng sốt nhìn Tôi hỏi:
    – Sao? Ai? Chum nào?
    – Cái chum ở căn nhà cuối phố…Cháu thấy có gương mặt một cô gái trong đó. – Tôi vừa trả lời vừa ngó về con đường tối om phía sau.
    – Ý cháu là CÁI-CHUM-MÁU sao? – Bác Loan thốt lên.
    – Chum máu? – Tôi hỏi lại
    Bác Loan chợt nghiêm nghị nhìn tôi rồi nói:
    – Gia đình cháu mới chuyển đến đây nên không biết. Ở đây mọi người đều gọi như thế. Bác nghĩ cháu đừng bao giờ đến gần nó, cháu có biết rằng, trước đây đứa con gái của chủ ngôi nhà… đã từng chết trong cái chum đó.
    Chapter 2
    – Tội nghiệp, con bé Giang dễ thương và ngoan ngoãn vậy mà chết trẻ. Nó vẫn thường hay sang nhà bác chơi. Mà nó bằng tuổi cháu thì phải.
    Giọng bác Loan đều đều kể trong đêm vắng khiến tôi rùng mình. Tôi cố giữ mình được tự nhiên mà hỏi:
    – Bạn…Bạn ấy vì sao mà chết ạ?
    – Ngày đó, vào một buổi chiều người ta phát hiện cô bé bị chết trong cái chum đặt ngoài vườn. Nhà đó chỉ có hai bố con họ sống với nhau, khi ông bố đi sang nhà bác tìm thì không thấy thì nhiều người đã cùng nhau tìm cô bé. Sau đó, mọi người thấy ở góc vườn có một cánh tay trắng trẻo, móng tay sơn đỏ bám chặt miệng chum. Xác Giang nằm trong chum đầy nước, kinh khủng hơn là nước đã chuyển thành màu đỏ. Khi đưa cô bé ra thì toàn thân đầy những vết thương ghê rợn, trên mặt trên người da thịt nát cả ra. Ôi, bác giờ nhớ lại vẫn còn kinh hãi. Sau đó, công an đến làm việc thì kết luận rằng có lẽ một kẻ nào đó đinh vào ngôi nhà ăn trộm nhưng bị Giang bắt gặp, thế nên mới dẫn đến tai nạn thương tâm này.
    Nghe những lời bác Loan nói, lại nghĩ mới vừa rồi còn ngó vào trong cái chum mà trước đó có một cô gái chết khiến tôi cảm thấy muốn nôn ọe. Lúc nãy mấy giọt nước còn bắn lên mặt tôi, giờ không hiểu sao tôi thấy tanh tanh. Tôi khó nhọc nói:
    – Liệu…liệu… vừa rồi…có phải là Giang không bác?
    Bác Loan cười:
    – Bác cũng không biết. Trước có nghe nhiều người bảo hồn cái Giang vẫn nằm trong chum đó, những vết đỏ loang lổ là vết máu của nó. Nhưng bác cũng không tin là Giang nó dọa cháu làm gì, con bé hiền lành lắm. À bác có ảnh nó đây này.
    Rồi bác rút điện thoại, mở ra, tìm tìm rồi giơ lên cho tôi xem.
    Trong thâm tâm tôi không hề muốn nhìn mặt Giang, tôi rất sợ, nhưng không hiểu sao tôi vẫn liếc nhìn. Đó là một cô gái xinh xắn với mái tóc dài và đôi mắt sáng đang bế thằng bé con bác Loan. Ảnh được chụp ở xa nhưng dù chỉ nhìn thoáng qua tôi vẫn kịp xác định cô gái trong ảnh và gương mặt tôi nhìn thấy trong chum chính là một.
    Tôi cố gắng cười méo xệch:
    – Chắc là cháu nhầm bác ạ. Thôi… muộn rồi cháu xin phép đi về!
    – Ừ, thế thì không sao rồi. Cháu về đi.
    Tôi rảo bước thật nhanh hết mức có thể.
    Tôi luôn không tin rằng có ma.
    Nhưng… SỰ THỰC….TÔI ĐÃ GẶP MA.
    Tôi muốn tránh xa căn nhà đó, càng xa càng tốt.
    *******
    Đêm.
    Tôi không thẻ học được bài. Hình ảnh khuôn mặt của Giang cứ hiện lên trong óc tôi. Trước đó tôi đã tắm rửa kỳ cọ rất kỹ, rửa mặt nhiều lần để chắc chắn trên đầu mũi không còn chút mùi gì của mấy giọt nước bắn lên.
    Mới 11 rưỡi, thường thì giờ này tôi chưa ngủ nhưng nhông thể tập trung, tôi đành leo lên giường. Khi ngủ tôi vẫn hay tắt hết điện nhưng hôm nay lần đầu tiên tôi bật hai cái đèn ngủ.
    Ước chừng cả tiếng sau tôi mới chìm vào giấc ngủ.
    Và tôi mơ. Tôi thấy Giang với toàn thân da thịt như bị lóc ra, máu me đầm đìa. Những vết thương chằng chịt, nứt toác trên khuôn mặt khá xinh xắn của cô ấy. Một cánh tay trắng toát với những ngón tay dài sơn móng đỏ chìa ra phía tôi và Giang kêu lên:
    – Giúp tớ với!
    Tôi muốn hét lớn lên nhưng không hiểu sao tôi chỉ nhìn trân trân mà không làm gì được. Tôi muốn bỏ chạy nhưng chân tôi như dính chặt dưới đất. Cánh tay thì cứ tiến đến gần tôi vừa đi vừa nói giọng thều thào. Một ngón tay như đâm thẳng vào mắt tôi và tất cả tan biến.
    Tôi bật người tỉnh dậy. Đó là một cơn ác mộng. Tôi biết nhưng tôi vẫn liếc nhìn xung quanh.
    Đột nhiên cửa sổ phòng bật mở. Gió thổi ùa vào. Ngoài trời đang có mưa giông mạnh.
    Tôi nhớ hình như lúc tối tôi chưa cài cửa sổ.
    Gió mạnh và mưa như trút nước, thỉnh thoảng kèm theo vài tiếng sấm ì ùng.
    Nước mưa hắt mạnh vào trong khiến tôi phải dậy để đi đóng cửa. Nhưng vừa bước được vài bước thì tôi đứng sững lại. Ngoài cửa sổ, sau những song sắt, một cánh tay trắng muốt thò lên rồi bám chặt vào thành cửa sổ. Bàn tay ướt đẫm nước mưa, và những ngón tay thì dù dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn ngủ, tôi vẫn thấy một màu sơn đỏ.
    Gió dường như rít gào mạnh hơn.
    Máu tôi như đông lại. Chân tay run rẩy. Chẳng quản là lúc nửa đêm, tôi hét lên to nhất có thể.
    – Bố ơi…cứu con với!
    Liền sau đó, có tiếng động rồi tiếng chân chạy từ phòng bố mẹ tôi. Cửa phòng tôi bật mở, bố mẹ tôi bước vào với vẻ mặt lo lắng.
    – Có chuyện gì thế con?
    Tôi nhìn bố mẹ như những vị cứu tinh của thế giới. Tay tôi run run chỉ về phía cửa sổ:
    – Có một cánh tay… một cánh tay bám trên thành cửa sổ… có MA!
    Bố tôi nhíu mày bước tới bên cửa sổ.
    – Bố có thấy gì đâu!
    Rồi bố ngó xuống dưới. Phòng tôi nằm ở tầng 3 bên dưới là khoảng sân hẹp sát con phố.
    – Cũng chẳng có ai cả.
    Tôi cũng nhìn về cửa sổ. Cánh tay vừa nãy đã hoàn toàn biến mất như nó chưa từng có ở đó.
    – Rõ ràng…con đã nhìn thấy!
    Mẹ vỗ vai tôi cười.
    – Chắc con mơ ngủ thôi con trai. Làm gì có ma nào ở đây chứ. Thôi lên giường ngủ tiếp đi con.
    Rồi bố mẹ đóng chặt cửa sổ, kiểm tra lần cuối và rời đi. Tôi thở dài một hơi nằm trên giường kéo chăn trùm kín đầu và nhắm mắt lại. Nhưng dù thế nào hình ảnh cánh tay ấy vẫn cứ hiện ra trong óc. Tôi biết dù có giải thích thế nào bố mẹ cũng không tin đâu. Ngay cả bây giờ tôi cũng không biết đó là thật hay do sự ám ảnh của tôi nữa.
    Cả đêm tôi tỉnh giấc thêm vài lần nữa rồi cũng thiếp đi trong mệt mỏi.
    ***
    Cả sáng trên lớp tôi bị cô giáo mắng vì tội lỡ đãng trong giờ học.
    Tôi nào đâu có muốn như vậy nhưng chuyện đêm qua cứ khiến tôi như người mất hồn, ngây ngốc suốt buổi. Mấy đứa bạn thân thì cứ hỏi tôi bị làm sao nhưng làm sao tôi dám nói thật. Nếu biết một tên con trai cao lớn nhồng như tôi mà sợ ma thì bọn nó có mà cười cho thối mũi. Tôi chỉ biết ậm ừ rằng mình bị mất ngủ.
    Trên đường về, tôi lại phải đi qua căn nhà đó. Nhưng lần này tôi không còn dám liếc vào đó, không muốn nhìn thêm cái chum đó một chút nào. Chỉ là đi qua trong lòng vẫn gợn lên nỗi sợ hãi.
    Tôi thở phào khi về đến nhà, nhà bao giờ cũng là nơi an toàn nhất.
    Khi vừa đẩy cổng bước vào mắt tôi như muốn lồi ra, ít nhất là tôi cảm thấy như vậy.
    Tôi dụi mắt mình để nhìn lại thêm lần nữa.
    Tôi không biết liệu tôi có đi nhầm nhà không nhưng tôi hiểu rằng không thể!
    Và tôi cảm thấy mọi gai ốc trên người tôi đều dựng đứng lên.
    CÁI-CHUM-MÁU.
    Nó đang ở trên sân.
    NHÀ TÔI!!!
    tác giả Nhân Ma
     
  2. Bình Luận Bằng Facebook

  3. vantien119

    vantien119 Mới đăng ký

    Chào bạn
     

Chia sẻ trang này