1. 	AZVIET.BIZ MUA BÁN - RAO VẶT HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ » ĐĂNG KÝ NGAY AZVIET.BIZ
    Dismiss Notice
  2. 	AZVIET.BIZ Hiện tại BQT đã mở chức năng úp ảnh lên diễn đàn » CLICK NGAY AZVIET.BIZ
    Dismiss Notice

Quỷ Dữ

Thảo luận trong 'Chuyện ma' bắt đầu bởi lequan, 22 /7/ 2015.

Lượt xem: 621

  1. lequan

    lequan Mới đăng ký

    QUỶ DỮ

    Chapter 1 : Điềm chai Wishky Chivas

    Giữa đêm mở toang cửa sổ, gió cuối thu thổi vào lành lạnh. Tiếng chim cú kêu thật là kỳ dị, và êm ái. Tôi sống cô độc trong 1 căn biệt thự xa khu dân cư, cuộc sống độc thân luôn tuyệt vời, tôi luôn cảm thấy tự do. Tôi năm nay cũng đã xấp xỉ 40 tuổi rồi, xét về khía cạnh tiền bạc hay sự nghiệp tôi thấy tôi rất thành công. Để có được nó tôi phải kinh qua nhiều chuyện khủng khiếp. Tôi là chủ sở hữu 1 tập đoàn sản xuất thảm. Quay vào trong tủ rượu tôi lấy chai Wishky Chivas Royal rồi tiếp tục lại gần cửa sổ rồi nhìn ra. Làm một ngụm rượu cho ấm lòng, trong khi thi thoảng bọn cú lại kêu "Cục cúc cúc ". Ôi chao sao cái tiếng này nó làm tôi cảm thấy thanh bình đến thế! Phong cách uống rượu của tôi không được lịch sự cho lắm, tôi thường không dùng ly thủy tinh. Tôi cũng không giống lắm về những đại gia khác lẫn ngoại hình và phong cách. Tôi gầy tong teo, mắt thâm rì và lưng bị gù, trông tôi có vẻ rất thảm thương. Lý do cũng bởi tôi nghiên cứu huyền học quá nhiều. Nhâm nhi chai wishky tôi lại nhớ đến Tâm - lính của tôi. Anh chàng này rất tài năng và thông minh, ngoài ra còn có cái bảnh trai nữa. Mấy năm qua tập đoàn của tôi phát đạt lớn mà công đầu là do cậu ấy. Cậu ta làm giám đốc điều hành, năm nay cũng 30 tuổi. Tôi tò mò không biết ngày sinh cậu ta. Tôi thực sự cũng là một lão làng coi tử vi, kinh dịch bói toán. Đáng lẽ ra tôi đã phải hỏi ngày tháng năm sinh của cậu ta để luận đoán con người này. Xin giới thiệu thêm là tử vi cần ngày giờ tháng năm sinh để luận đoán và kinh dịch là một mớ lý thuyết âm dương, ngũ hành, bát quái, hà đồ, lạc thư... Bỗng "xoảng", chai rượu rơi xuống đất vỡ tan. Thời gian gần đây tôi bắt đầu bị run tay, co giật nhẹ. Lúc này tự dựng tay tôi bắt đầu run bần bật vì thế chai rượu bị tuột. Tôi mặc kệ chai rượu, không lau dọn gì hết. Ngồi định thần tầm vài phút sau tôi bình thường trở lại. Khi đã ổn định, tôi gọi điện cho cậu ta. Tiếng chuông vừa tút tút vài giây, câu ta đã trả lời.
    - Alo, anh Tuấn.
    - Ừ.
    - Em sẵn sáng nhận lệnh.
    - Thực tình không có việc gì đâu, tôi ấy à là... tôi muốn hỏi ngày giờ tháng năm sinh dương lịch của cậu.
    - Dạ 24 tháng 4 năm 1988. Dạ !
    - Thế cậu sinh mấy giờ.
    - Hình như tầm 6 hay 7 giờ sáng gì đó.
    - Vậy cậu sinh sau 7 giờ rồi nhá 7 giờ 30 là giờ của cậu. Mệnh Thiên Cơ hóa kỵ thiên thọ bát tọa nên câu mới giỏi tính toán đến vậy. Thế nhé tôi chỉ hỏi vậy thôi.
    - Em không tin mấy thứ bói toán vậy đâu nhưng anh nói khó hiểu quá.
    - Thôi nhé, có gì tôi gọi lại.
    - Ok bye anh.
    Tôi vào ngay bàn làm việc và xếp ra lá số tử vi 12 vị trí 13 cung và tôi đã hiểu rõ được con người thông minh này. Quả cầu tiên tri trên bàn bỗng dưng đổi sang màu tím than, đây là một điềm xấu. Tôi nghiên cứu nhiều về các môn chiêm tinh, tiên tri học thậm chí là cả những tà thuật nữa. Tôi dư giả tiền bạc để mua những món đồ phục vụ cho những thứ mà tôi nghiên cứu. Tôi cầm điện thoại gọi lại cho câu ta:
    - Này cậu, tôi tự dưng thấy chán chán cậu qua đón tôi đi đâu lang thang lòng vòng chơi đi.
    - Nhưng mà giữa đêm như thế này có tiện không ạ ?
    - Nửa đêm đi như thế mới vui chứ sao. Đừng lo, tôi không phải Gay đâu. Cậu mà tới chậm là tôi đuổi việc cậu đấy, không đùa đâu haha.
    - Được rồi. Em tới ngay.
    Căn biệt thự của tôi ở ngay mép rừng, nhà cậu ta cách nhà tôi cũng không xa lắm. Chừng 20 phút sau khi tôi gọi, tiếng chuông gọi cửa kêu lên tôi đi ra theo xe cậu ta - chiếc BMW seri 4 mui trần. Câu ta lái theo lệnh của tôi, chúng tôi đi vào trong rừng. Hai bên đường trải đầy lá vàng tàn úa. Lâu lâu gió thổi lên cuốn theo cả lá. Trong rừng tiếng thú hoang cũng không có nhiều, lâu lâu chỉ có tiếng cú kêu. Xe càng chạy càng sâu vào trong rừng. Cậu ta lái xe và tôi cứ tào lao những chuyện vặt vãnh, lâu lâu chúng tôi lại cười xòa. Tôi bắt đầu kể về quá khứ của tôi với cậu ta.
    Cách đây 23 năm, “haizzzz” cứ mỗi lần nhớ tới khoảng thời gian đó tôi có đôi chút luyến tiếc, bồi hồi. Lúc đó tôi cũng đã trưởng thành rồi. Tôi không gia đình, không bạn bè, không nơi nương tượng. Tôi lang thang trong từng góc phố Sài Gòn bụi bặm. Tôi cứ lang thang vô vọng, ăn xin, bán vé số và gần như cuộc sống của tôi không có tương lai. Có một ngày, tôi lang thang ở gần chợ Lớn như mọi khi, tôi gặp một đám côn đồ đang đuổi theo một cô gái, chúng có vẻ hung dữ. Thấy cô gái trong bộ váy màu trắng tinh khôi rất xinh đẹp, tôi đã nổi lòng hào hiệp lao vào đánh nhau với bọn côn đồ. Tôi là một đứa gầy còm, sức khỏe cũng không tốt. Nhưng tôi là một con người có thể nói là có những thứ mà xem ra có vẻ đặc biệt. Tôi đắc dụng. Tôi bước tới chận đường bọn côn đồ đó, bọn này gồm 3 thằng tay không cầm hung khí gì hết, nếu chúng cầm theo thì tôi đã không dám cản chúng lại rồi. Chúng nó cả lũ lao bổ vào tôi. Thằng thứ nhất lao vào trước sau đó hai thằng kia lao vào theo sau, chúng đấm tôi nhưng tôi cứ mặc kệ và chỉ ôm tay che những chỗ hiểm, tôi nhắm vào một thằng rồi ra một đòn hiểm vào chỗ cổ chếch trái, đây là huyệt ngọc trẫm. Hắn lăn quay xuống đất mặt tái mép, miệng kêu ặc ặc và sủi bọt mép. Hai thằng còn lại nhìn thằng dưới đất một hồi rồi cả 2 lại lao vào tôi, tôi cứ mặc kệ chúng đánh thế nào, tôi lấy tay thủ những chỗ nguy hiểm trên người và lại ra một đòn khác vào huyệt ngọc trẫm, một thằng trong số chúng, hắn lại lăn quay và sùi bọt như thằng vừa nãy. Thằng còn lại tiếp tục đánh tôi, lần này hắn xô ngã tôi ra và cứ đá rồi đạp liên tục vào tôi. Tôi cứ nằm mà thủ. Mấy cái bọn côn đồ này thật ngu si, chúng chỉ biết lấy sức cho mạnh vào mà không biết nên đánh những chỗ cần thiết. Trong tứ thế nằm khó mà tung ra cú đánh được, nhất là khi tôi phải trong thế thủ. Tôi cố gắng ôm lấy chân hắn và quay người thật nhanh để quỳ lên và tay trái cố gắng móc vào huyệt đoạn nối giữa ngực và tay, cái huyệt này nếu bị ấn vào sẽ liệt tay nhưng thực tế hắn mặc áo khoác và người khá đô nên tôi không ấn vào huyệt được. Tôi ra chiêu thất bại, hắn cầm tay tôi và bẻ. Sức đề kháng tôi yếu và cổ tay tôi bị rạn khớp. Tôi giựt tay ra thật mạnh. "Rắc...", chơi ngu rồi, tay tôi phải có vấn đề gì rồi. Sau đó tôi luồn người và lần này tay phải tôi đấm thẳng vào chỗ tai nối với cổ đèn của hắn, rồi hắn lảo đảo, đây là tử huyệt gần như khi bị đánh trúng là coi như xác định. Cô gái kia nhìn tôi có vẻ rất sợ tôi, vì tôi ra đòn rất hiểm ác. Ba người kia sau đó phải nhờ người đi cấp cứu trong tình trạng rất tồi tệ. Khi điểm vào huyệt ngọc trẫm đầu choáng váng, não bị sốc và hệ khí huyết bị ảnh hưởng, còn huyệt gần tai kia là huyệt bách hối đánh vào là bất tỉnh nhân sự nếu tệ nhất là chết. Bỗng từ đâu một thanh niên bảnh bao chạy đến, tôi bồn chồn chủ động ra thế thủ. Nhưng thanh niên kia lại gần đỡ cô gái đứng dậy, rồi nhìn tôi nói :
    - Cám ơn anh nhiều, đây là em gái em Trâm Anh. Còn em là Tuấn. Thiệt tình không biết gì để cám ơn anh đây.
    Tôi là một người ít nói, tôi mấy ngày này đã không nói năng gì với ai rồi, có chăng cũng chỉ là tự kỷ với bản thân. Lần này tôi cũng không buồn nói gì nữa. Tay trái của tôi bị biến dạng cong vẹo gấp khúc, tôi nghĩ đã bị trật khớp. Tôi ôm tay, mặt nhăn nhó khó chịu. Thanh niên kia tiếp tục :
    - Thôi chết rồi, tay anh bị gì rồi để em gọi taxi đưa anh đi bệnh viện gấp.
    Tôi được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy. Sau khi chụp X quang, bác sỹ nói tôi bị gãy xương cổ tay, cụ thể hơn là vỡ hết sụn tay và dĩ nhiên sau đó tôi đã phải nằm viện dài ngày.
    Xe chúng tôi vẫn tiếp tục chạy, càng lúc càng xa khu dân cư. Xe chạy đã hơn 1 tiếng đồng hồ rồi. Tâm hỏi tôi :
    - Vậy là sau đó chuyện gì xảy ra tiếp theo ?
    - Tôi nằm viện 3 tháng. Thanh niên ấy với cô gái là con nhà đại gia họ Lưu chuyên kinh doanh thảm trải sàn. Gia đình họ rất có thể lực ở đất Sài Gòn này. Sau đó bọn họ giúp tôi rất nhiều.
    - Em thấy một điều trùng hợp là anh cũng họ Lưu, anh lại tên Tuấn nữa. Vậy tên họ của thanh niên kia chính xác là gì vậy anh ?
    - Sau này tôi biết được thanh niên kia là Lưu Tuấn. Tôi cũng rất bất ngờ về điều đó. Đầu tiên họ cũng nghi ngờ tên họ tôi, nhưng về sau mọi người nghĩ đó là định mệnh. Cũng nhờ những sự trùng hợp đó mà tôi được họ giúp rất tận tình, thế nên bây giờ tôi mới được như thế này.
    - Hình như trời mưa anh ơi - cậu ta một tay cầm volang còn tay giơ ra hứng mưa.
    Trời bắt đầu mưa lâm thâm, trong khi chiếc BMW serie 4 lại mui trần.
    - Trời mưa thì bây giờ sao đây ?
    - Anh nghĩ bây giờ mình đi tiếp hay là quay lại ạ ?
    - Hmnn... Mưa thế này cậu phóng hết ga chạy cho sướng đi. Quẩy đi. Tới chỗ đấy sẽ nghỉ lại. Ở thị trận kế !
    - Sếp em ơi… !
    Trước đây thỉnh thoảng chúng tôi cũng hay lái xe qua con đường này cho khuây khỏa. Con đường này đâm xuyên qua rừng. Phía trước tầm khoảng vài mươi km nữa là tới một thị trấn nhỏ. Chúng tôi dự định khi xe chạy tới đó sẽ thuê phòng nghỉ lại qua đêm, mọi chuyện sáng mai tính sau. Gió nổi lên, mưa bắt đầu nặng hạt. Rồi mưa như xối xả, xe tăng gần như hết ga. Trời bắt đầu có chớp. Đùng... Một tia sét đánh sát chúng tôi, tiếng nổ gầm vang điếc hết cả lỗ tai. Điều mà tôi băn khoăn lúc đấy là tại sao cuối thu rồi mà lại có sét kia chứ ? Mưa to quá, mưa nhòa tấm kính chắn gió khiến chúng tôi không thể nhìn thấy gì được rõ ràng, cái cần gạt hoạt động vượt mức mà không ăn thua. Tôi cố nhìn ra cảnh báo cậu ta :
    - Hình như phía trước là khúc cua. Cậu cẩn thận ! - Tôi hét to.
    Mưa thì to, xe chạy thì nhanh. Tôi phải gào to lên cậu ta mới nghe thấy được. Kéttttt.... Xe cua rất gấp. Rồi cậu ta giữ phanh và xe dừng hẳn lại. Mặt câu ta bỗng dưng rất nghiêm trọng. Tôi hỏi cậu ta :
    - Có chuyện gì vậy ? Sao không cho xe chạy tiếp ?
    - Anh ơi! Hình như xảy ra tai nạn rồi. Cậu ta nhìn tôi đầy lo lắng và băn khoăn.
    Tôi hồi tưởng lại cái cảnh tượng lúc nãy, khi chúng tôi với tới khúc cua hình như có cái bóng trắng. Tôi mở cửa xuống xe, cậu Tâm cũng xuống. Tôi bật điện thoại lên để rọi đường. Cách chúng tôi tầm chục mét là sinh vật gì đó trắng trắng. Đêm khuya mưa to, dù có tý ánh sáng từ 2 chiếc điện thoại chúng tôi cũng không thể nhìn thấy rõ được vật gì quá 2-3 mét. Chúng tôi tiến đến gần bóng trắng nằm dưới đất. Ôi trời ơi! Có máu. Máu chảy loang lỗ hòa vào từng dòng nước mưa. Nằm dưới đất đang là một cô gái trong bộ quần áo trắng tinh bị hoen đỏ bởi máu đang nằm sấp rất thê thảm. Cậu Tâm đứng gần đấy người ướt át run rẩy, mặt thất thần. Tôi ngồi xuống lật ngửa cô gái lại. Một cái nhìn từ khuôn mặt đã nát bét ! Tôi bỗng lạnh toát người, da gà nổi ngay tức thì.
    Nhìn vào tình hình, cô gái trong bộ áo cụt tay màu trắng, mặc chiềc quần bò và khuôn mặt như vậy cùng với máu lòa lồ tôi không một chút suy nghĩ cô ta còn cơ hội sống. Một khuôn mặt đã nát bét không còn nguyên ven, duy nhất con mắt phải. Con mắt đó phản quang bởi ánh sáng từ chiếc điện thoại. Nó sáng quắc, mở to trừng trừng nhìn thẳng vào tôi.Thật là ghê rợn. Tôi ngồi xổm dưới đất, trong đầu tôi có nhiều câu hỏi. Phải chăng chúng tôi đã gây ra tai nạn này? Tôi cố tưởng tượng lại cái bóng trắng lướt qua khi xe chúng tôi đang cua gấp. Tại sao chuyện này lại xảy ra vậy? Tôi ngồi dưới đất ngước đâu lên nhìn cậu Tâm đang đứng. Cậu ta ướt sũng đang nhìn thẳng vào cái xác. Tôi hỏi :
    - Chúng ta đã gây ra tai nạn ?
    Cậu ta đã không trả lời ngay câu hỏi của tôi. Anh đến gần hơn cái xác rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Cậu ấy sờ vào một vệt máu ở trên bụng cái xác. Tâm chỉ vào vệt máu đó rồi nói :
    - Anh nhìn vệt máu này xem.
    - Có vết gì đó thì phải. - Tôi lấy tay sờ vào chỗ đấy.
    - Rất có thể là một vết đâm.
    Trên bụng cái xác có một vết dao đâm. Tôi không dám chắc đó chính xác có phải là vết dao đâm hay không, nhưng việc tạo một thương tích kiểu này chỉ có thể là những vật như dao nhỏ, kiếm hay những hung khi kiểu đại loại như vậy gây ra. Tôi bắt đầu cảm thấy nhẹ lòng đôi phần, nếu như vậy thì có nghĩa chúng tôi không phải chịu trách nhiệm về vụ tai nạn. Nạn nhân chết theo cách khác mà không phải do chúng tôi gây ra.
    - Vậy cậu nghĩ chuyện này là gì? Nên thế nào đây? Ý tôi là chúng ta có liên quan đến chuyện này. Tôi vẫn chưa hình dung rõ lắm, cậu có ý tưởng gì không ? Hôm nay chúng ta thật đen đủi !
    - Khả năng cao là cô gái này bị giết để cướp tài sản. Em không thấy ví tiền hay túi xách của cô ta. Hừm... Cô ta bị đâm, ngoài việc đó ra thì cô ta còn bị hung thủ dùng đá đập nát khuôn mặt.
    Tôi hiểu ý cậu ta. Tôi còn nhiều băn khoăn, tại sao cô ta lại đi giữa đêm ở chỗ vắng vẻ thế này. Nếu chúng tôi không gây ra tai nạn, tại sao lại có bóng trắng trước gương như thế ? Hay là tại tôi nhìn nhầm? Tôi bắt đầu có một nỗi sợ khác, một sự cảnh giác. Giả sử hung thủ giết cô ta còn lảng vảng ở đây và chúng tôi có thể là mục tiêu tiếp theo của hắn? Bây giờ tôi nên làm gì ?
    - Này Tâm, bây giờ ta nên làm gì đây ?
    - Anh nghĩ sao ?
    - Gọi cho cảnh sát, cảnh sát tới chúng ta sẽ lên xe đi. Nhưng tôi sợ một điều nhỡ hung thủ hắn đang ở gần đây thì sao ?
    - Vậy để em gọi cho cảnh sát ngay.
    Cậu ta gọi cảnh sát. Tôi nhìn vào đồng hồ, vừa đúng 1 giờ. Đã chuyển sang giờ sửu rồi sao (1 h - 3 h sáng) ? Mọi chuyện tồi tệ đang xảy ra trước mặt trong khi lại tới giờ hắc đạo. Tôi đã lo lắng bây giờ lại thêm lo lắng. Quả cầu tiên tri đã đổi sang máu tím tức điềm gở, còn bây giờ đến giờ xấu hắc đạo. Tôi có cảm giác hôm nay chúng tôi không được an toàn. Người tôi run rẩy dưới trời mưa, tôi thấy rất lạnh và có chút sợ. Tay tôi bắt đầu run bần bật, không phải do lạnh hay sợ mà do cái bệnh của tôi lại phát lên. Cái xác vẫn trợn mắt trừng trừng nhìn tôi. Ở trong rừng cây tối tăm, bỗng đột ngột xuất hiện đôi mắt phát sáng. Tôi đang cơn bệnh, thần chí chưa ổn định. Tôi đã cố gắng cảnh báo cậu Tâm.
    - Em đã gọi cho cảnh sát tới rồi. Ơ! Anh đang bị sao vậy? Tay anh run rẩy, người anh sao xanh xao đột ngột quá.
    Lúc lên cơn bệnh, thần kinh tôi như có vấn đề. Tôi không thể nói lúc đó, tôi cảm thấy hụt hơi mệt mỏi, thất thần. Ánh mắt tôi hướng vào chỗ đôi mắt kia để ra hiệu cậu Tâm nhìn vào đó. Cậu ta ngoảnh sáng nhìn đúng vào hướng tôi ra hiệu. Cắp mắt đó đi từ từ ở trong rừng ra, một con mèo hoang bước ra. Trời quá tối để có thể khẳng định có phải là con mèo hay không? Nhưng tôi nghĩ đó là một con mèo có đốm.
    - Một con mèo. - Sau khi nói xong cậu ta thở phào nhẹ nhõm.
    Được một lúc tôi cảm thấy tốt hơn. Tay tôi ngừng run lẩy bẩy. Mặc dù vậy người tôi vẫn hơi run run, ớ mãi dưới mưa tôi thấy buốt buốt lành lạnh.
    - Chỉ là một con mèo - Cậu ta nhắc lại để cho tôi chắc chắn rằng đó chỉ là con mèo.
    - Ừ, chỉ làm một con mèo. - Tôi vẫn có một điều ngờ ngợ gì gì đó.
    Một cơn gió mạnh thổi qua, hai chúng tôi cảm thấy rét buốt vô cùng. Chúng tôi đang ở giữa rừng, nhưng xuyên qua đây là một con đường quốc lộ. Gió lùa dọc theo con đường. Ở đây ít gió, nhưng mỗi khi gió lùa vào thường mạnh. Tiếng lá cây xùy xòa cùng với tiếng mưa rì rào khiến chúng tôi càng thêm lạnh lẽo.
    - Tôi thấy lạnh quá, chúng ta quay lại xe ngồi đợi họ đến.
    - Ừ em cũng thấy lạnh. Chúng ta quay lại xe bật đèn sáng lên cho cảnh sát họ biết đường mà dừng xe.
    Chúng tôi tầm tã tới gần chiếc xe. Chiếc xe mui trần nên cậu Tâm dễ dàng nhảy phốc lên xe. Cậu ta đã ngồi sẵn sàng chuẩn bị nổ máy, trong lúc tôi đang mở cánh cửa xe bên tay phải. Bỗng "gào gào..... gào", tiếng gào rất dữ dội và tàn bạo. Tôi giật mình quay lại nhìn vào cái xác, cậu Tâm cũng vậy. Tiếng kêu đó chính là của con mèo đốm kia, nhưng tiếng kêu đó không phải là của một con mèo. Nó là một con linh miêu. Cậu Tâm nổ máy, bật đèn chiếu hậu. Con linh miêu kia vừa nhảy qua xác chết, sau đó nó cố tình ăn thịt cái xác. Cậu Tâm liền nhảy phốc xuống xe, anh tính xua đuổi con linh miêu. Nhưng lúc cậu ta tới được nửa chừng một tia sét đánh qua. "Đùng..." tiếng sét nổ vang tai, trúng ngay cái xác. Tôi giật mình, Tâm cũng giật mình. Tôi biết một chuyện chẳng lành đã xảy ra. Tôi gân cổ gào lên hết sức :
    - Tâm................ Quay lại xe nhanh...
    Sau cú sét, cậu ta bị choáng váng. Tôi phải gọi lần nữa :
    - Tâm.......... Tâm ............ Nhanh quay lại xe... Quay lại xe...
    Tôi gọi hai ba lần cậu ta mới tập trung tư tưởng được. Theo lệnh của tôi, Tâm mới quay người lại nhìn tôi. Cậu ta vẫn chưa quay lại xe. Lúc đó tôi vô cùng lo lắng và bực mình.
    - Quay lại xe nhanh lên Tâm... Tay tôi bắt đầu run trở lại, rồi tôi nằm gục mệt mỏi trên xe...
    - Có sét mới đánh qua anh ơi! Em không sao hết. Tâm ngoái người nhìn tôi nói to lên.
    Cậu ta lại nhìn vào cái xác. Một cái xác khô khốc vì sét đánh trúng. Có một điều xấu xa đang diễn ra. Cái xác tự dưng có sức sống, nó ngồi dậy rồi từ từ đứng lên. Đầu nó nghiêng nghiêng, tóc tai cháy xém và sợ hãi nhất là con mắt đỏ lòm duy nhất bên phải. Tâm hoảng sợ chạy thật nhanh tới chiếc xe. Cậu ta nhảy lên xe. Cái xác đuổi theo. Nó gào lên như tiếng con linh miêu hồi nãy. Nếu đã ai từng chơi L4D thì nó có vẻ giống với con the witch. "Gào gào gào", nó đã ở sát ngay đuôi xe nhưng chiếc serie 4 vẫn chưa có thể tạo được một gia tốc phù hợp để chúng tôi có thể thoát được nó.

    Chapter 2 : Quỷ nhập tràng

    Lúc đang cơn bệnh, tôi thật sự bất lực trước những lo sợ . Trong đầu tôi nghĩ "Tâm, tôi phó mặc cho cậu đấy, cậu phải cố lên". Nhưng tôi biết cậu ta cũng như tôi, tất cả phải phụ thuộc vào chiếc Serie 4. Cậu Tâm đạp hết ga, bánh xe quay nhanh. "Két...." nó bị chuầy do trời mưa to đường trơn. Cái xác đã với tay được vào vai của Tâm, nó gào thét rất ghê rợn "gào....". Cậu Tâm gào lên, anh cũng hoảng sợ quá mức. Nhưng cuối cùng chiếc xe đã chạy được. Chiếc xe bứt tốc bỏ lại phía sau là cái xác di động. Cái xác đó bây giờ đã bị một loài quỷ chiếm lĩnh thân xác, nó là quỷ nhập tràng. Chúng tôi cứ chạy. Con quỷ nhập tràng vẫn chạy theo sau, nó chạy rất nhanh, nhanh hơn nhiều so với người bình thường nhưng với động cơ bằng máy móc chúng tôi càng lúc bỏ lại xa nó. Cái hình thù của nó cách xa dần chúng tôi, tôi run run cố gắng ngoái nhìn lại nó và chỉ thấy rõ con mắt đỏ rực. Cái bóng của nó nhỏ dần rồi khuất hẳn. Giữ được khoảng cách an toàn, cậu Tâm giảm ga, xe của chúng tôi hướng thẳng vào thị trấn như đã bàn bạc lúc trước. Rồi tôi cũng định thần, cơn phát bệnh đã dừng, tay ngừng run. Tôi có một ý tưởng :
    - Tâm, chúng ta cần quay lại chụp ảnh cái xác, nó chính là quỷ nhập tràng. Chúng ta cần bằng chứng – Cơn bệnh chưa hết, tôi cố nói với cậu ta với cái giọng run run, lắp bắp.
    Cậu ta giật mình khi tôi gọi tên, anh giảm ga nhìn tôi rồi dừng xe. Hình như cậu ta đang ở trong trạng thái rất hoảng loạn.
    - Cậu sợ à ! – Tôi bồi thêm.
    Tính của cậu Tâm tôi cũng hiểu rõ, chu đáo, tính toán thận trọng, tự tin trên thương trường nhưng trong tình cảnh như thế này tim cậu ta không được vững, đó cũng là căn bản của người có thiên cơ ở mệnh (theo lá số tử vi của cậu ta). Xe dừng, trời mưa, cậu ta người ướt tầm tã, khuôn mặt Tâm nhợt nhạt thật đáng thương. Cậu ta run rẩy như người bị bệnh, tôi cũng hiểu. Tôi lúc đó cũng có chút hoảng loạn và sợ hãi, nhưng do tập thiền nhiều nên trong những lúc như thế này, lý trí tôi luôn ổn định.
    - Sếp… Anh, đó là một con quỷ ?
    - Nó là quỷ nhập tràng. Tôi cần cậu quay lại, tôi sẽ lấy Iphone chụp một vài tấm ảnh về nó để làm bằng chứng. Nhưng lúc này tôi thấy cậu không ổn. Để tôi giúp. Tôi sẽ ấn vào một số huyệt đạo trên mặt cậu.
    Tôi ấn vào 8 huyệt trên mặt cậu ta, và huyệt lao cung ở lòng bàn tay. Những huyệt này giúp ổn định nhịp tim, định thần. Sau khi ấn hết vào các huyệt, cậu ta trông có vẻ tốt hơn.
    - Anh, em thấy tốt rồi. Bây giờ chúng ta làm sao?
    - Thế này, cậu cầm lái cho xe chạy trở lại, tôi cầm điện thoại chụp, rồi sau đó chúng ta chạy thẳng về nhà của tôi. Ổn chứ ?
    - Anh. Chúng ta gặp nguy hiểm thì phải làm sao ?
    - Việc đó là nhờ ở cậu, cậu lái xe mà. Hãy cầu nguyện trước khi hành động.
    Cậu ta cho xe quay trở lại. Có một điều tôi đã không để ý tới, lúc đó kim chỉ xăng ở trong xe đã gần về vạch đỏ. Trước mặt chúng tôi là khúc cua hồi nãy, nhưng không thấy nó. Chiếc Serie 4 đi chầm chậm, tốc độ của nó chỉ nhanh hơn người đi bộ một chút. Tôi mắt liếc trái, liếc phải rất đề phòng, tay thủ sẵn chiếc Iphone đã chuẩn bị chế độ chụp hình. Tôi mong là con quỷ sẽ xuất hiện ngay ở nơi có ánh đèn pha ô tô, lúc đó ảnh sẽ rõ nét. Đã đi qua khúc cua một đoạn, nhưng chưa có gì. Cảnh tưởng đường trống trơn dưới mưa chỉ còn tiếng gió và lá xì xào, rì rào. Hơi thở của tôi nén lại. Cậu Tâm giữ chặt vô lăng cũng hết sức đề phòng. “Gào…..”, tiếng thét vọng đâu có vẻ xa xa, tạp âm xung quanh khiến tôi không thể xác định được vị trí của tiếng gào. Chúng tôi hết sức tập trung vào tiếng thét đó. Sau đó là im lặng, tiếng gào thét của con quỷ chấm dứt chỉ còn lại tiếng gió mưa, cây lá. Sự im lặng này rất đáng sợ, nó làm tôi liên tưởng lung tung. Sự im lặng luôn ẩn chứa nguy hiểm. Tôi tập trung nhìn đủ mọi hướng, tôi nhìn trái, nhìn phải rồi nhìn trước ở đó chỉ toàn cây cối, và tôi nhìn vào gương, có một thứ gì đó trong gương. Đây rồi, con quỷ đã hiện rõ dần ở trong gương. Ánh đèn chiếu hậu không tới chỗ con quỷ. Con quỷ đang trong bóng tối bước ra từ những lùm cây, tôi chỉ thấy lờ mờ, con mắt duy nhất của nó vẫn rực đỏ. Tôi cầm tay cậu Tâm, ra hiệu con quỷ đang ở phía sau. Cậu ta cũng nhìn con quỷ qua chiếc gương chiếu hậu. Tôi thì thầm :
    - Đợi nó tới gần đèn pha, tôi chụp vài tấm hình, rồi cậu đạp ga.
    Tâm gật đầu. Chúng tôi đợi con quỷ tiến tới gần. Tôi thực sự rất nóng lòng và cũng có chút lo âu. Hàng loạt ý nghĩ của tôi hiện lên trong đầu. Tôi có chút băn khoăn về năng lực về quỷ nhập tràng. Tôi mường tượng lại những tài liệu mà tôi đã đọc về loại này. Các sách viết về quỷ nhập tràng khá mập mờ, không nói nhiều chi tiết như những loài ma quỷ khác. Một số tài liệu tôi đọc có nói quỷ nhập tràng có thể bay được, hoặc nhảy rất xa và nhanh, một vài tài liệu còn giải thích theo khoa học là do điện tích âm dương gì gì đó nên có thể nâng người trong không trung. Tôi tự giật thột “chết rồi, có thể bay nhảy, nhanh đột ngột ? Vậy nó có thể làm gì chúng tôi”. Tôi tự bấn loạn bản thân, nhưng tôi thật sự không có hành động gì cụ thể. Tôi vẫn đợi con quỷ tới gần và tự nhủ “mọi chuyện sẽ nằm trong kế hoạch”. Tim tôi muốn đập mạnh, nhưng tôi cố nén lại. Rồi nó cũng tới gần chỗ đèn pha, tôi nhanh tay chụp vài cái. Tôi đã chụp được bốn cái, tôi muốn có nhiều hơn, nhưng cậu Tâm đã dẫm ga, xe chạy nhanh. Tôi có chụp vài cái nữa, nhưng những tầm này chắc chắn sẽ không được đẹp. Chúng tôi đã chạy khuất khỏi con quỷ. Lần này xem ra mọi thứ như dự tính trước và chúng tôi đã không trong tình trạng nguy hiểm. Xe chúng tôi đang trên đường quay về biệt thự của tôi. Mưa cũng nhỏ dần, nó sẽ sớm kết thúc, dòng nước vẫn chảy cuốn theo những đoàn lá tàn úa của mùa thu. Hai bên vẫn là rừng cây lung lay. Bây giờ cũng đã gần 2h30 rồi, còn 30 phút nữa sẽ qua giờ hắc đạo. Mọi chuyện có vẻ như đang tốt lành lên. Trên đường về tôi tranh thủ xem lại những thứ tôi chụp được. “Những thứ này mà tung lên youtube thì sao nhỉ ?” Tôi đặt câu hỏi và tưởng tượng.
    - Này Tâm, cậu nhìn những bức ảnh này đi.
    - Con quỷ nhập tràng ! Thật đáng sợ ! Em cảm thấy thật là mệt mỏi.
    - Có bằng chứng chúng ta sẽ làm gì nhỉ ? Chà để lúc nào rảnh thì tính, tôi cũng thấy mệt mỏi rồi.
    Chúng tôi ngừng nói chuyện để cậu Tâm tập trung lái xe. Tôi vẫn suy nghĩ về chuyện vừa mới trải qua và những tấm ảnh. Bất ngờ xe dừng lại.
    - Thôi rồi anh ơi !
    Tôi nhìn vạch xăng đã sang vạch đỏ.
    - Hết xăng à ?
    - Đủ để chạy về biệt thự của anh nhưng phía trước đường ngập nước rồi …
    - Quay lại, quay lại đi, quay lại thị trấn ấy.
    - Nhưng quay lại sợ chạy không tới nửa đương anh ơi. Không đủ xăng !
    Tôi nhìn ra thấy phía trước là một vùng trũng, nước ngập sâu. Tôi không biết độ sâu của nó bao nhiêu.
    - Cậu cho xe lội qua được không?
    - Việc đó chắc phải cố thôi anh ơi.
    Tâm cho xe lội. Nước quá sâu và xe đã bị mắc kẹt. Lối thoát nào cho chúng tôi, xe ở giữa vùng nước, động cơ quay hết tốc lực và nó bất lực trước dòng nước quá sâu. Xe cũng không thể quay đầu được nữa rồi.
    - Phải lội thôi Tâm. – Tôi nói cái dọng ra lệnh và rất giận dữ với chính quyết định của mình.
    Tôi rất tức giận, tôi vô cùng tức giận. Ngay lúc đó tôi muốn đập Tâm. Tại sao cậu ta đã lại nghe lời của tôi để cho xe chạy giữa dòng kia chứ? Bây giờ thì thôi rồi. Cảm xúc của tôi rất tiêu cực, vì tính cách tôi là vậy. Tôi ám ảnh với nước bẩn, tôi đã vô cùng bức xúc khi phải lội dưới dòng nước bẩn như thế này, lại còn nhiều lá cây rụng xuống hoai mục nữa. Nhưng biết làm sao được tôi đã hết sức cố kiềm chế. Trong lúc quá bức xúc tôi đã nghĩ tới cảnh nếu mà quay đầu xe lại đâm nát xác con quỷ nhập tràng kia, sau đó đi bộ chục cây số là tới thị trấn, một ý tưởng điên nhưng nó thỏa mãn cảm xúc của tôi. Thực tế, những ám ảnh của tôi kỳ cục nó còn gây tôi cảm giác điên loạn. Tôi rất khác người, có thể tôi bị điên nhưng tôi luôn hoàn toàn tỉnh táo và ý thức được cái bản tính khó hiểu này của tôi. Nước cũng không quá sâu, ngập gần quá đùi của tôi. Dù vậy, cũng thật đơn giản, chúng tôi đã xắn quần lên lội qua vùng trũng và tất nhiên không quên mang chiếc điện thoại có chứa ảnh nữa. Một vài lá cây dính vào chân tôi, tôi bực bội càng thêm bực bội khi những thứ dơ dáy này đeo bám tôi. Thật khó chịu. Cậu Tâm nói :
    - Chúng ta qua rồi.
    - Qua ! Đi bộ !
    Tôi nói cộc lốc, giận dữ khiến cậu Tâm chắc chắn phải có cảm giác bất ngờ và sợ sệt. Cái vùng trũng ngập nước này bị tắc, cần rất nhiều thời gian để cho nó thoát hết. Nếu đợi, chúng tôi phải đợi đến sáng mai. Có nghĩa là chúng tôi phải đi bộ 2 tiếng nếu đạt tốc độ tốt. Nhưng điều tôi cần suy nghĩ lúc này là chúng tôi có thực sự an toàn? Giờ hắc đạo vẫn chưa qua, chúng tôi bây giờ không còn phương tiện đi lại gì hết. Theo tính toán của tôi thì chúng tôi đi cũng đã hơn 15 phút với tốc độ trên 50km. Cái xác di động kia thì nó cần phải nhiều thời gian để đuổi kịp chúng tôi. Nghĩ đến con quỷ, sự giận dữ của tôi tan bớt thay vào đó là chút lo lắng nhưng cũng không đến nỗi sợ hãi. Nhưng “gào gào….”, tiếng gào thét lần này dữ dội hơn lần trước rất nhiều, nó tàn bạo, giường như nó có một sức mạnh gì đó khủng khiếp. Hoặc có thể là do bây giờ tiếng mưa đã nhỏ lại nên nghe ghê rợn hơn. Rồi âm thanh gì đó với tần số cao hét lên, chắc chắn nó cũng là của con quỷ. Nhưng con quỷ vẫn chưa thấy đâu. Tôi phát bệnh với những tiếng la hét của nó. Chúng tôi thực sự đã quá mệt mỏi rồi, nếu nó tấn công thì chắc chắn chúng tôi không còn sức mà chạy bằng chân nữa. Trong lúc hai người bọn tôi đang sững sờ hoang mang thì có điềm lành xảy tới. Ánh đèn của những chiếc ô tô. Cảnh sát, họ đã tới, gồm 2 chiếc xe. Chúng tôi giơ hai tay vẫy vẫy. (Bọn cảnh sát này cũng lười ghê ! Tới ca trực mà chờ trời bớt mưa mới chạy ra đây ). Trong lúc này vọng ở đâu đó là tiếng gào, rú rất độc địa, mà vẫn bóng dáng con quỷ vẫn chưa xuất hiện. Họ dừng xe lại, bọn họ gồm 4 người xuống xe hết, tới gần chúng tôi. Một người lại chào chúng tôi:
    - Chào anh !
    - Có tiếng gì vậy ? Thú dữ à ? – Một anh cảnh sát hỏi.
    - Đáng ra phải là đồng chí. Nhưng mà không quan trọng, anh phải xem cái này nè . – Tôi cầm điện thoại cho bọn họ xem ảnh.
    - Đó là quỷ nhập tràng – Cậu Tâm nói sau khi tôi đang bật điện thoại lên.
    - Và chúng tôi là người đã gọi điện vụ giết người lúc nãy. Chúng tôi…
    “Gào gào…. ” Tiếng thét vẫn gào lên. Nó không còn xa nữa, tôi nghe nó ở đâu đó ở trên cao. Nó ở trên ngọn cây. Tôi kéo cậu Tâm vào xe cảnh sát, tức tốc hối hả gọi cả đoàn vào xe :
    - Quỷ nhập tràng, vào xe nhanh không toi mạng !
    Mọi người lao vào xe, con quỷ kia từ trên cây phi thẳng xuống một trong 2 chiếc xe cảnh sát. Nó lao vào đúng chiếc xe mà tôi đang cầm lái, trong xe là 2 chiến sỹ cảnh sát và cậu Tâm. Khá chật chội vì xe cảnh sát sản xuất theo kiểu 4 chỗ mà trong này có tới 5 người. Chiếc xe không chịu được áp lực sau cú lao của con quỷ, cửa kính vỡ tan, những mảnh kính vỡ bắn tung tóe vào cả trong xe. Tuy nhiên chưa ai bị thương, nó ở ngay sát trên mui xe. Thật may là xe cảnh sát có trần đầy đủ, không như chiếc Seri 4 của cậu Tâm. Tôi lái với tốc độ cao nhất mà tôi có thể kiểm soát. Mấy anh chiến sỹ kia rút súng lục bắn lên trần xe. Hình như vẫn chưa trúng phát nào vào nó. Con quỷ cố gắng chui vào bên trong xe, đầu nó lộ ra một lần rồi sau đó nó rút đầu lên. Tôi cố gắng lái lạng lách để tạo lực quán tính cho nó văng ra hoặc không thể chui vào xe. Chiếc xe chạy dích dắc, tới chỗ khúc cua nhỏ tôi vô tình đâm phải một cây gỗ lớn. Cái cây này mọc lạc ra sát ngay bên đường. Con quỷ rơi ra khỏi trần xe. Nhưng xe đã dừng hẳn. Tôi lùi xe, rồi rồ ga để xe chạy. Tình huống rất xấu đã xảy đến : Một bàn tay quỷ đã móc cổ họng của một chiến sỹ cảnh sát rồi nó kéo anh ta ra ngoài theo cửa sổ. Cổ anh ta bị móng tay đâm xuyên, máu phun ra. Tôi nhìn vào gương, không thấy rõ cảnh tượng này. Con quỷ chắc chắn đang ăn lòng và uống máu cậu ấy. Tôi thoáng chút hối hận nhưng tôi phải tăng ga và bỏ lại cậu cảnh sát xấu số kia. Một Cậu cảnh sát trong xe ngóc đầu ra gào lên : “Trường …. Trường ơi …”. Tôi biết rằng cậu gì đó tên Trường chắc chắn sẽ chết. Một cái chết trong sự sợ hãi và đau đớn tột cùng.
    - Mọi người ổn cả chứ ?- Tôi nhíu lông mày lại.
    Thật sự không ổn chút nào khi một người đã chết, tôi hỏi chỉ mục đích thăm dò tình hình tinh thần mỗi người ra sao. Nhưng xe m ra mọi người đang vô cùng hoảng sợ. Cậu Tâm ngồi ghế trước, vẻ mặt thất thần, chỉ nhìn thằng về phía trước. Cậu lúc đó không đến nỗi sốc, chỉ là cảm thấy tiếc thương cho cậu Trường kia. Phía sau còn hai anh cảnh sát đang gào khóc cho số phận của đồng nghiệp. Họ đang trong tình trạng hoảng loạn thật sự. Cả đời làm công an họ chưa bao giờ đối mặt với những thứ kinh khủng như thế này.
    - Bây giờ ổn cả rồi. – Tôi trần tình bọn họ.
    Hai người cảnh sát kia bù lu bù loa khóc lóc và yêu cầu :
    - Hãy chạy về đồn công an.
    - Chúng tôi muốn về đồn. Về đồn. Tôi phải về đồn, chuyện này tôi không thể chịu đựng được nữa rồi.
    Chiếc xe kia chạy trước tôi, tới ngã ba họ rẽ phải về đồn công an. Tôi rẽ trái, hướng về nhà của tôi. Tôi ngáp, lúc đó tôi rất mệt mỏi, tôi không còn suy nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn về nhà và nghỉ ngơi. Hai cậu cảnh sát kia mặc dù rất muốn về đồn công an nhưng lúc đó họ không nói gì thêm nữa, tôi vẫn cứ hướng nhà tôi mà về.

    Lúc này chắc đã quá 3 giờ, đã quá giờ sửu – giờ hắc đạo. Phía trước là nhà tôi. Tôi cảm thấy yên tâm. Căn biệt thự màu chủ đạo trắng bạc, 5 lầu. Ánh đèn điện sáng lên và loanh quanh đó có tiếng cú đêm. Nó hiện ra nổi bật giữa đêm khi trăng bắt đầu sáng trở lại sau cơn mưa. Tôi đã dày công lên ý tưởng trong vòng 1 năm và hoàn thành nó cách đây 8 năm trước. Tứ trụ của tôi quá nhiều hỏa, tôi lại sống ở phương nam là đất hỏa vương kỳ thần, hệ thần kinh giáp mộc nên tôi phải cần rất nhiều kim. Tôi cần giải thích thêm tứ trụ là một khoa bói toán chiêm tinh học tuân theo các nguyên lý cổ. Theo ngũ hành tương khắc thì Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa và Hỏa khắc Kim. Ngũ hành tương sinh là Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim. Theo lá số tứ trụ hỏa quá vượng của tôi mà như đã nói, thần kinh tôi như mộc, mộc sinh hỏa. Tôi luôn lao trí liên tục để suy tính. Hệ thần kinh mộc, thân thể hỏa, đầu óc như củi đốt lửa để nuôi thân, rồi cũng có lúc củi hết họa chăng còn lại cũng chỉ là một đống than thậm chí là đống tro tàn. Sức khỏe tôi do đó mà cũng dễ suy kiệt, người tôi cũng ốm và khá yếu. Đến các đại vận gặp nhiều hỏa tôi rất dễ nguy hiểm tới tính mạng. Tôi cần nhiều kim, Kim hao Hỏa khắc Mộc. Do vậy nhà của tôi được sơn rất nhiều màu trắng – có tính kim, nhà cũng phải hướng Tây – hướng kim. Trên người tôi cũng đeo nhiều thứ có nhiều tính kim, đồng hồ bạc, dây chuyền bạc và một con dao găm nhỏ bằng bạc.
    Cậu Tâm xuống xe mở cổng, tôi lái xe vào, cậu ấy đi bộ vào sau. Lối vào khá rộng, đường vẫn còn ướt, nhưng rất sạch sẽ, hai bên là hàng cây tùng. “Cục cúc cúc” – tiếng cú đêm, trời mới ngớt cơn mưa, lòng tôi tự nhủ “chắc bọn cú chào đón mình an toàn quay về nhà đây !”. Tiếng cú làm tôi thanh bình tới tận trong đáy lòng, nhiều lúc tôi nghĩ tôi và cú có một mối liên hệ tâm linh gì đó, khó giải thích được. Khuôn viên nơi tôi ở cũng khá rộng, bao bọc bởi bức tường đá cẩm thạch. Căn biệt thự được cất ở ngay chính giữa, phía bên phải là một hồ bơi nhỏ, còn lại là vườn cây. Quanh nhà tôi có nhiều cây cối. Riêng ở trong vườn, tôi trồng cây phong lá đỏ, chúng được vun vén theo hàng theo lối thẳng tắp. Cái ngày tôi mới mua giống về nó còn nhỏ, thấp lè tè bằng một gang tay, sau 8 năm nó đã trưởng thành, cao gấp đôi tôi. Vào mùa này, lá nó có màu đỏ tươi rụng xuống rất đều và rất đẹp, tôi thỉnh thoảng cũng ngồi tựa lưng vào một cây mà đọc sách rồi chợp mắt lúc nào không hay. Buổi tối, bọn cú cũng thích trú ngụ trên những cành phong. Trong vườn có những cây cao chót vót, vượt quá chiều cao căn biệt thự, chúng là những cây bạch đàn, chúng đã tồn tại lâu đời trước khi tôi xin giấy phép xây biệt thự ở đây.

    Tôi dừng xe. Chiếc xe tàn tạ, mui xe bị móp bởi cú đâm vào cây hồi nãy, cửa kính không còn cái nào và trần xe thì te tua, thủng lỗ chỗ. Tôi mở cửa, nhưng không hiểu lý do gì cửa bên tôi bị kẹt, tôi tính đạp cửa ra nhưng tôi ra bằng cửa bên chỗ cậu Tâm đã ngồi. Hai cậu cảnh sát kia vẫn đang thút thít khóc ở trong xe. Tôi mở cửa mời họ ra :
    - Hai cậu công an, đây là nhà tôi. Mời các anh vào.
    Cửa đã mở, hai cậu kia bước ra. Họ ngơ ngác, bất ngờ nhìn vào nhà của tôi, bọn họ không khỏi ngỡ ngàng bởi căn biệt thự hoành tráng, độc đáo. Tôi nói tiếp :
    - Mọi chuyện tối nay các cậu tạm gác lại. Tôi cũng rất sốc và lấy làm tiếc chuyện vừa rồi. Các cậu cứ vào đi.
    Chúng tôi đi vào phòng khách. Phòng khách nằm ở tầng trệt, rộng. Để phù hợp với phong thủy, nội thất làm bằng gỗ quý được bố trí theo luật na tra bát quái. Na tra bát quái là một thuật phong thủy rất phù hợp với kinh doanh, mọi người ai cũng có thể sử dụng. Dễ hình dung na tra bát quái như hình bát giác đều với hai cánh tay na tra. Tôi cũng để một số đồ trang trí bằng thạch anh trắng như quả cầu thạch anh, đại bàng. Hai cậu công an ngồi xuống. Tôi nghĩ họ vẫn chưa bình tĩnh được, họ ngồi đấy người run run. Nhưng ít ra, họ không thê thảm như tôi và Tâm, người vẫn còn ướt át, lao lực một đêm khiến tôi và Tâm suy nhược.
    - Chuyện gì đang xảy ra vậy. Trường đã chết, đồng nghiệp tôi đã chết. Anh ta là bạn của tôi, chúng tôi thân nhau từ thời còn đi học… Tôi… Trường...
    Cậu ta nghẹn ngào nói rồi sau đó không kiềm chế được cảm xúc, cậu công an này ôm mặt khóc, mặt cậu ta đỏ, nước mũi sụt sùi. Cậu ta đang quá xúc động.
    - Chuyện này thật kinh khủng. Tôi chưa bao giờ…


    Còn tiếp….


    Nguồn: azviet.biz (ST)
     
    Last edited by a moderator: 30 /7/ 2015
    nguyenminhhuy thích bài này.
  2. Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này