1. 	AZVIET.BIZ MUA BÁN - RAO VẶT HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ » ĐĂNG KÝ NGAY AZVIET.BIZ
    Dismiss Notice
  2. 	AZVIET.BIZ Hiện tại BQT đã mở chức năng úp ảnh lên diễn đàn » CLICK NGAY AZVIET.BIZ
    Dismiss Notice

[Truyện sáng tác] - Đại dịch thây ma _ Phần 2

Thảo luận trong 'Chuyện ma' bắt đầu bởi lequan, 15 /3/ 2016.

Lượt xem: 499

  1. lequan

    lequan Mới đăng ký

    PHẦN 2: ĐI TÌM NƠI BÌNH YÊN

    Chap 1 - Quà sinh nhật


    Tại một ngoại ô vắng vẻ ở nước Pháp, một nhóm người đang chạy rất nhanh về phía một ngôi nhà lớn màu xanh. Khi chỉ còn cách toàn nhà khoảng 20m thì người thanh niên chạy ở trước đưa tay ra dấu dừng lại, lập tức những người ở sau đều dừng cả lại. Người đó ra dấu tiến tới và bắt đầu đi đến thật nhẹ nhàng. Khi tất cả tiến tới sát cánh cửa người thanh niên nói:

    - T đếm từ 1 đến 3, hai mày chuẩn bị đi!

    Hai người đứng ở sau lưng anh gật đầu, họ nâng súng lên và chĩa thẳng vào cánh cửa. Người thanh niên kia cầm vào nắm đấm cửa và bắt đầu xoay thật nhẹ nhàng. Anh ta đột nhiệt đẩy mạnh cửa một phát, cánh cửa mở ra, hai người kia nhanh chóng tiến vào. Một lúc sau hai người kia đi ra nói:

    - An toàn!

    Cả nhóm nhanh chóng tiến vào trong. Người thanh niên kia liền đóng cửa lại, lấy đồ chèn vào và nằm ngay xuống nhà, anh ta kêu lên:

    - Mệt quá, lâu rồi mới có chỗ để nghỉ chân!

    Một đứa con gái nói:

    - Công nhận cũng lâu thiệt, hơn một năm rồi còn gì, suốt ngày toàn phải chui vào trong rừng mệt chết!

    Người thanh niên kia cười lớn, nói:

    - Ha ha, không ngờ mi vẫn còn nhớ thời gian đấy à, t tì chẳng nhớ hôm nay là ngày nào, giờ t chả biết mình mắc kẹt trong cái giấc mơ này bao lâu rồi nữa. Một giấc mơ thật kinh tởm! Một giấc mơ mà chỉ có chúng ta còn sống, t chán lắm rồi!

    Tất cả im lặng, mọi người nhìn nhau không nói gì, một lúc sau đứa con gái lên tiếng:

    - Tính đến hôm nay đã là 2 năm 4 tháng 21 ngày kể từ khi tụi mình gặp dịch bệnh và phải rời đi! T nhớ lúc rời đi nhóm có tổng cộng 10 người mà giờ đây nhóm chỉ còn có 4 đứa chúng ta!

    - Thôi đừng nói nữa! - Người thanh niên kia kêu lên

    Lại một lần nữa sự im lặng bao trùm lên cả 4 người này. Bỗng một chiếc bộ đàm được ném qua cửa sổ bay vào bên trong nhà, nơi họ đang nằm, một âm thanh phát lên:

    - Opened the door , We need help!

    Mọi người giật mình nhìn nhau, lâu nay họ cứ tưởng mình là người duy nhất còn sống sót, người thanh niên kia liên với tay lấy chiếc bộ đàm, khổ nỗi anh ta không biết tiếng Anh nên anh ta liền hỏi lại bằng tiếng Việt:

    - Các bạn là ai?

    Khi nói xong anh ta chợt thấy mình thật ngốc, anh ta nghĩ mình nói tiếng Việt thì sao họ hiểu được, bên kia trả lời:

    - Ồ thì ra là đồng hương, mở cửa ra, chúng tôi cần giúp đỡ!

    Nghe đến đây anh ta liền kêu tất cả mau chóng mở cửa, họ lôi hết tất cả đồ chèn cửa và mở toang cửa ra, Họ chạy ra ngoài nhưng họ không thấy ai cả, anh ta liền nói:

    - Anh ở đâu!

    - Tôi đang đến! - Người đó trả lời

    Rồi từ bìa rừng một nhóm người bắt đầu đi ra, một nhóm với 11 người tiến tới phía họ, khi đến gần một người đàn ông lớn nhất nhóm tiến lên nói:

    - Cảm ơn các bạn đã mở cửa, tôi là Long!

    - Tôi là Sơn, kia là Trí và Bình, còn đây là Linh! - Người thanh niên kia giới thiệu!

    - Rất vui được gặp, nào giờ ta vào nhà đã rồi tôi sẽ giới thiệu với bạn tất cả mọi người. À khoan đóng cửa chúng tôi vẫn còn người chưa đến!

    Tất cả vào trong nhà, sau khi mọi người giới thiệu với nhau xong thì nhóm Vũ lại ngỏ ý mời 4 người kia gia nhập nhóm và tất nhiên họ đồng ý. Sau đó có 3 người con gái từ ngoài bước vào nói:

    - Tụi t tới rồi đây!

    Tất cả liền đi ra và đóng cửa lại, họ chèn vào cửa một số vật để gia tăng sự chắc chắn của cánh cửa. Vũ nói:

    - Đi đâu mà lâu thế?

    - Bí mật! - Cả 3 người cùng nói và cười tươi

    Vũ nhìn họ một cách khó hiểu. Tối hôm đó Vũ và Ân làm nhiệm vụ canh gác. Họ trèo lên sân thượng của tòa nhà và ngồi xuống cạnh nhau. Vũ phóng ánh mắt lên trời và nói:

    - Lâu rồi t mới thật cảnh trời sao đẹp như thế này đấy!

    - Ừ cũng lâu thật!

    - T ước t không ra ngoài vào đêm hôm đó!

    - Thôi nào, mi vẫn còn áy náy về doanh trại đó à, dù m không ra ngoài thì sớm muộn gì chúng cũng đến thôi, Hôm trước có máy bay bay ngang qua cơ mà!

    - Nhưng..

    - Không nhưng nhị gì cả, quên nó đi!

    Vũ im lặng, anh lại phóng tầm mắt nhìn lên các ngôi sao. Ân lên tiếng:

    - Vũ này!

    - Gì?

    - M canh dùm t chút được không, t đi đây đã!

    - Ừ mi đi đi!

    Ân đi vào trong nhà, chỉ còn mÌnh Vũ ngồi đây ngắm sao. Một lúc sau cánh cửa mở ra, Vũ nhìn nói:

    - Ra đi, sao lại đứng trong đó?

    Từ từ một ánh sáng nhạt từ cánh cửa hắt ra, Vũ nheo mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa. My, Ngọc, Ân từ trong bước ra, trên tay cầm một chiếc bánh kem với số 18 được cắm ở trên và đang cháy sáng. Vũ hỏi:

    - Cái gì đây? Sinh nhật ai à?

    - Sinh nhật m đó! - Ân nói

    - Há, hôm nay sinh nhật t à?

    - Sinh nhật bọn t mi nhớ hết mà sinh nhật mi mi lại không nhớ à? - Ân nói

    Vũ cười, họ đặt bánh kem xuống, Vũ nói:

    - Bọn kia đâu, kêu lên cho vui!

    - Bọn kia nói sẽ chúc mi sau! - My nói

    Vũ cúi xuống định thổi nến thì My nói:

    - Từ đã chưa đến giờ!

    - Giờ gì nữa? - Vũ hỏi

    - Rồi đến 12h đêm rồi, thổi đi! - My nói

    Vũ cười rồi cúi xuống thổi nến, sau đó anh nhìn lên, cả ba người liền đưa cho anh một hộp quà. Vũ nhận lấy rồi mở ra, trong đó có một chiếc ống nhòm, anh ngạc nhiên nói:

    - Thế ra khi sáng tụi m đi tìm cái này à?

    - ừ!

    - T cảm ơn!

    Vũ cười sung sướng, sau đó họ cùng nhau ăn chiếc bánh kem rồi giản tán, Vũ và Ân lại tiếp tục ca trực của mình. Bỗng Ân lên tiếng:

    - T thích m!

    Vũ nhìn qua Ân, dù ánh sáng hơi mờ nhưng cũng có thể thấy cô đang đỏ mặt sau khi nói ra câu nói đó. Vũ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Anh ta đưa chiếc ống nhòm lên để nhìn lên bầu trời. Anh phóng to hết cỡ giới hạn của chiếc ống nhòm, sau đó anh họ xuống nhìn vào phần bìa rừng mà anh dự tính sẽ đi vào đó trong ngày mai. Bỗng anh phát hiện một thứ cứ như một bức tường chạy cắt ngang trong rừng, anh đứng dậy phóng ống nhòm về phía trong của bức tường. Thứ anh thấy rất nhỏ nhưng vẫn có thể thấy một vùng đất trống tương đối rộng và ở trong dường như có vài con xác sống đang đi quanh đó. Sau một hồi suy nghĩ anh nói:

    - Ân chạy xuống nhà kêu mọi người lên đây, t có chuyện muốn nói!



    End chap 1
     
  2. Bình Luận Bằng Facebook

Chia sẻ trang này